15/04/2026
Sân trường Trường Đại học Hồng Đức những ngày này mang một vẻ bình yên rất lạ. Con đường rợp bóng cây dẫn vào giảng đường mỗi sáng, tiếng giảng bài đều đều vọng qua khung cửa mở, những bậc thềm cũ — nơi ta từng ngồi vội một bữa trưa hay lặng lẽ chờ ai đó đến muộn — tất cả vẫn ở đó, quen thuộc đến mức tưởng như không đổi. Nhưng chính trong sự quen thuộc ấy, mọi thứ lại đang trôi đi rất khẽ. Chỉ khi ta đứng lại lâu hơn, mới chợt nhận ra: có những điều bình thường nhất, lại là thứ không thể giữ lại.

Trường Đại học Hồng Đức
Tháng Tư không ồn ào. Nó đi qua cùng những trang tài liệu dày lên, những dòng ghi chú kín đặc, những buổi tối nối dài mà chẳng kịp nhận ra. Mùa thi còn ở phía trước, nhưng áp lực đã len vào từng khoảng lặng. Người ta dần im lặng hơn, ngồi lâu hơn trước một trang sách, và đôi khi dừng lại giữa chừng để tự hỏi: con đường mình đang đi rồi sẽ đưa mình đến đâu? Những câu hỏi ấy không cần lời đáp ngay. Chúng lặng lẽ ở đó, như những ngã rẽ chưa kịp gọi tên — đủ để khiến ta không thể bước đi vô tư như những ngày trước đó.

Khu giảng đường, khu nhà điều hành của Trường Đại học Hồng Đức
Cuối xuân cũng là lúc những khoảng cách dần hiện hình. Không phải bằng một lời chia tay, mà bằng những buổi gặp thưa đi, những câu chuyện ngắn lại, những cái hẹn cứ lùi mãi về một ngày không chắc sẽ đến. Bạn bè — những người từng ở bên nhau rất tự nhiên — giờ đứng trước những lối rẽ riêng. Giảng đường vẫn ở đó, nhưng cảm giác thuộc về dường như mỏng đi, như nắng cuối xuân — vẫn còn ấm, nhưng đã nhạt dần nơi cuối trời.
Tình yêu trong những ngày này cũng lặng hơn. Không còn là những buổi chiều dài và câu chuyện không dứt, mà xen vào đó là những khoảng trống khó gọi thành tên. Người ta vẫn đi cạnh nhau, vẫn nắm tay nhau, nhưng trong ánh mắt đã thấp thoáng những nghĩ suy về phía trước. Không phải vì tình cảm vơi đi, mà vì ai cũng hiểu: liệu có những đoạn đường, ta còn có thể đi cùng nhau không?

Nhịp giảng đường ở Trường Đại học Hồng Đức những ngày tháng Tư như lặng lẽ hơn
Và rồi, trong chính những ngày cuối xuân ấy, ta bắt đầu nghe thấy mùa hạ chạm ngõ. Không phải bằng tiếng ve, cũng chưa phải sắc đỏ rực của hoa phượng, mà bằng một cảm giác rất khẽ — nắng gắt hơn, gió không còn dịu như trước. Đó là lúc ta nhận ra: phía trước không chỉ là những kỳ thi, mà là những ngã rẽ thật sự.

Những con đường rợp bóng cây bên trong Trường Đại học Hồng Đức
Tương lai không còn ở đâu xa, mà đã đứng rất gần — với tất cả sự gập ghềnh và chưa rõ hình hài. Ta thấy mình nhỏ bé trước những lựa chọn lớn, thấy hoang mang là điều không thể tránh. Nhưng rồi cũng chính từ đó, ta hiểu ra một điều giản dị: trưởng thành không phải là khi mọi thứ trở nên rõ ràng, mà là khi ta đủ can đảm để bước tiếp, ngay cả khi chưa kịp hiểu hết con đường phía trước.

Lối vào các khu giảng đường của Trường Đại học Hồng Đức
Cuối xuân, suy cho cùng, không phải là một điểm dừng, mà là một khoảng chạm — nơi cái cũ còn chưa kịp rời xa, cái mới đã kịp cất lời. Những kỳ thi, những cuộc chia xa, những dự định còn dang dở — tất cả không phải để khép lại, mà để mở ra một hành trình khác. Một hành trình có thể gập ghềnh hơn, nhưng cũng là hành trình thật sự của chính mình.

Khu vực Thư viện của Trường Đại học Hồng Đức
Rồi một ngày, khi đã đi qua những năm tháng này, ta sẽ nhớ về những mùa cuối xuân ở Trường Đại học Hồng Đức — không phải bằng những điều lớn lao, mà bằng những điều rất nhỏ: một vệt nắng nghiêng nơi hành lang, một buổi chiều nấn lại sau giờ học, một cái vẫy tay vội vàng mà chưa kịp nói hết lời. Và có lẽ, ta sẽ mỉm cười. Bởi chính những ngày chênh chao ấy đã đưa ta chạm ngõ mùa hạ — mùa của lựa chọn, của bước đi, và của một tương lai dần hiện hình.
Cuối xuân không phải là kết thúc. Chỉ là khoảnh khắc ta chạm vào ngày mai.
Hoàng Lam