10/09/2026
Có lẽ, giao mùa luôn bắt đầu từ những điều rất khẽ. Một cơn gió lùa qua ô cửa lớp. Một vạt nắng nghiêng xuống hàng cây. Một buổi sáng không còn oi nồng như những ngày cuối hạ. Hay chỉ đơn giản là khoảnh khắc ta bất chợt nhận ra tháng Tám đã đi qua, mùa khai giảng cũng vừa khép lại, phía trước là một năm học mới với bao điều đang chờ đợi.

Trường Đại học Hồng Đức – nơi mỗi mùa đi qua đều ghi dấu hành trình trưởng thành và những ước mơ được viết tiếp
Sân trường những ngày đầu tháng Chín vẫn đông vui, nhưng đã bớt đi chút náo nức của mùa nhập học. Những tân sinh viên sau những ngày đầu bỡ ngỡ đang dần quen với giảng đường, lớp học, thư viện, căn phòng trọ và những gương mặt mới. Tấm thẻ sinh viên còn mới, những con đường trong khuôn viên trường có thể vẫn đôi lần khiến ai đó đi nhầm, nhưng rồi mọi thứ sẽ dần trở nên thân thuộc.
Với những sinh viên năm cuối, tháng Chín lại mang một sắc thái khác. Thêm một năm học bắt đầu cũng đồng nghĩa quãng đời sinh viên đang ngắn lại. Những điều từng tưởng còn rất xa – thực tập, khóa luận, tốt nghiệp, việc làm, lựa chọn nơi ở và con đường phía trước – bỗng hiện ra gần hơn. Có chút háo hức, chút lo âu và cả những khoảng lặng chỉ riêng mình hiểu. Giao mùa của đất trời có những cơn gió báo trước. Giao mùa của tuổi trẻ đôi khi chẳng có tín hiệu nào rõ ràng. Chỉ đến một ngày, ta nhận ra mình đã biết tự thức dậy mà không cần ai gọi, biết lo cho một kỳ thi, một bài tập lớn, biết nghĩ xa hơn về nghề nghiệp, gia đình và tương lai. Ta cũng bắt đầu hiểu rằng trưởng thành không phải là lúc mọi điều đều trở nên dễ dàng, mà là khi đứng trước những điều chưa dễ dàng, ta vẫn chọn cách bước tiếp.

Những lối xanh trong khuôn viên Trường Đại học Hồng Đức – nơi bước chân tuổi trẻ đi qua và ký ức ở lại
Tháng Chín vì thế không chỉ mở ra một năm học. Nó giống như một dấu phẩy giữa những chặng đường, để mỗi người có dịp nhìn lại những gì đã qua trước khi viết tiếp. Có những niềm vui của mùa cũ vẫn muốn mang theo. Có những kỷ niệm dù đã xa vẫn đủ khiến ta mỉm cười. Nhưng cũng có những điều nên được đặt xuống: một lần chưa đạt kết quả như mong muốn, một cuộc gặp gỡ không đi đến cuối đường, một lời hứa đã lỡ, một nỗi buồn đã giữ quá lâu, hay những tự trách mình vì điều không thể làm lại.
Không phải điều gì từng quan trọng cũng cần mang theo mãi mãi. Cây đi qua mùa cũ bằng cách để những chiếc lá già rời cành. Bầu trời sau cơn mưa dường như cao hơn bởi đã trút xuống những nặng nề. Con người có lẽ cũng vậy. Có lúc, buông bỏ không phải vì những điều đã qua không còn ý nghĩa, mà bởi ta đã đủ bình thản để cất chúng vào một góc của ký ức và dành chỗ cho những điều mới đến. Với tuổi trẻ, phía trước luôn đáng để hy vọng. Một năm học mới có thể sẽ có những bài học khó hơn, những kỳ thi áp lực hơn, những lựa chọn khiến ta phải cân nhắc nhiều hơn. Sẽ có những ngày đầy năng lượng và cũng có những ngày mệt mỏi. Có kế hoạch thành công, có dự định phải bắt đầu lại. Nhưng tuổi trẻ đẹp có lẽ không phải bởi mọi con đường đều bằng phẳng, mà bởi sau mỗi lần chông chênh, người ta vẫn còn đủ niềm tin để đứng dậy và đi tiếp.

Tháng Chín về, mang theo những khởi đầu mới ở giảng đường Trường Đại học Hồng Đức
Chẳng phải chỉ tuổi trẻ mới có một mùa để bắt đầu. Giữa nhịp sống thường ngày, mỗi người đều mang trong mình những cuộc giao mùa riêng. Có người đang bắt đầu một công việc mới. Có người đứng trước một lựa chọn. Có người vừa đi qua mất mát. Có người học cách bình yên sau những tháng ngày nhiều biến động. Có người vẫn đang âm thầm sửa chữa những điều chưa trọn vẹn của chính mình.
Rồi gió sẽ về. Lá sẽ đổi màu. Một mùa khác sẽ bắt đầu. Trên những giảng đường, những trang vở mới sẽ dần đầy lên bằng kiến thức, trải nghiệm, ước mơ và cả những lần vấp ngã. Trên hành trình của mỗi người cũng vậy, chẳng ai biết chính xác phía trước sẽ gặp điều gì. Nhưng nếu đã bước qua được những mùa cũ, ta có quyền tin mình đủ mạnh mẽ để đi vào mùa mới.
Hoàng Lam